Monday, April 16, 2007

The Wingnut Returns

"When are we going to put some lead in Al Sharpton's head?", he said.

That's how our "conversation" started. But in reality, it was a rant with only occasional breaks for my minimal input. Yes, you've met him before, the wingnut with a gun. Thankfully, his gun was not present at this time. But it seems that he has not made the progress for which I had hoped. But I digress. Back to our meeting.

"Al Sharpton is the biggest fucking racist!", he stated excitedly. I attempted to point out that Mr.Imus has made many such remarks and has been getting a pass for some time, but this received only a grudging acknowledgment. Mr.Wingnut stated that Imus attacks white people "like us" too. An equal opportunity abuser as it were. I did not indicate that as a Jew I'm not a "real" white man, at least in the view of some individuals. But for this discussion I was apparently deemed sufficient.

"Imus is not a racist. He said it as a joke. People are just too sensitive." Again, I did not point out that had a black man called a group of white college girls "hos", we'd likley be sending in the infantry to forcibly remove the speaker.

"Whitey is always at fault." Clearly, Mr.Wingnut was far beyond my modest powers of pursuasion.

He left the room. I was glad.

1 Comments:

Blogger Dinh Ha said...

đồng tâm
game mu
cho thuê nhà trọ
cho thuê phòng trọ
nhac san cuc manh
số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
văn phòng luật
tổng đài tư vấn pháp luật
dịch vụ thành lập công ty trọn gói

Thiết Bổ Thiên cuối cùng cũng nói một câu giải cứu khốn cảnh của Vũ Cuồng Vân. Hắn nhìn đống công văn trước mặt, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: "Ngươi tự mình đi tìm khu quân pháp lĩnh một trăm quân côn đi. Cắt lương bổng ngươi một năm, tất cả những kẻ tham gia chuyện này, cùng chịu xử lý như vậy." Dừng một chút, Thiết Bổ Thiên vẫn không ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: "Ta tin tưởng ngươi sẽ không giở trò lần thứ hai. Cút đi."

Thiết Bổ Thiên cũng không có tức giận, thanh âm rất bình tĩnh. Nhưng mà loại thanh âm này của hắn lại làm cho Vũ Cuồng Vân càng thêm phát run. Bởi vì nó đại biểu Thiết Bổ Thiên đang vô cùng tức giận a. Nếu không phải hiện tại Thiết Vân quốc đang gặp nguy cơ trùng trùng, chỉ sợ cái đầu của hắn hiện tại đang treo trên cột cờ cũng nên.

Haizz, đúng là tình thế rối ren mà, chắc là đầu óc ta bị nhúng nước rồi mới làm ra cơ sự này?

Nghe thấy hình phạt mà Thiết Bổ Thiên nói ra, Vũ Cuồng Vân như được đại xá, liên tục nói lời cảm tạ, tao nhã quay người lại, tựa như một con thỏ bị chó săn truy đuổi, nhanh như chớp phóng ra ngoài. Lúc này hắn mới có cơ hội thở ra một hơi, ngồi bịch một cái xuống đất, miệng cười toe toét cảm thán: "Mẹ ruột của ta, cuối cùng cũng được ra, tư vị này thật đúng là đang bị hấp diêm mà nhặt được chai dầu..."

Về phần giở trò, Vũ Cuồng Vân ngay cả muốn cũng không có nghĩ qua, một trăm quân côn mặc dù nhiều nhưng hắn vẫn còn chịu được. Nhưng nếu mà giở trò, sự tình tiếp theo cũng không phải đơn giản là một trăm quân côn như vậy.

11:08 PM  

Post a Comment

Subscribe to Post Comments [Atom]

Links to this post:

Create a Link

<< Home